Đối đáp bằng văn vần :D

622

from: http://svbk.vn/showthread.php?t=3548&page=13

….

Biết làm sao khi con tim nhút nhát
Chẳng dám nhận về một nửa tiếng ‘tri âm’
Sợ một mai cuộc sống lắm thăng trầm
Ta không hiểu người sẽ khiến người đau xót

Thôi thì đành 1 lần ta ngậm khóc
Để sau này đỡ vương vấn tri âm
Mai gặp nhau giữa khói bụi hồng trần
Ta với bạn như hai người xa lạ

………………….

Ranh giới nào giữa quen và xa lạ
Muôn ngã rẽ trong cuộc đời nghiệt ngã
Người với người trước lạ sau quen
Anh là anh và em vẫn cứ là em
Dẫu có quen cũng biết đâu xa lạ

Ôi mùa xuân khiến ta bùn bùn quá
Cảnh đẹp sao ta cứ thấy lẻ loi…

Ôi mùa xuân khiến ta bùn bùn quá
Cảnh đẹp sao ta cứ thấy lẻ loi…
Người sát bên sao vẫn thấy đơn côi
Có phải chăng đôi con tim lạc nhịp

Thượng đế ơi xin chỉ cho con biết,
Ngã rẽ nào để bắt nhịp con tim..
Để con khép chặt những đau thương,
Mở cửa lại con tim từng than khóc…

Con tim biết khóc là con tim chân thật
Dẫu giá băng vẫn nóng máu hồng tươi
Những vết xước có để sẹo suốt đời
Chẳng ngăn nổi những xuyến xao rung động
………….

Người hỡi người nơi đâu người có biết
Mỗi lần e muốn thắp lửa trái tim
Lại tràn về đây quá khứ đau thương
Ngăn lại những xuyến xao rung động…

Trái tim e giờ đây lãnh đạm,
Chẳng phải vì không có lửa yêu thương
Nhưng e bít làm sao để ngọn lửa ấy cháy lên
Vượt qua những ám ảnh đau thương một thời xa xôi ấy……….

Em nhầm rồi, con tim ai cũng vậy
Không lãnh đạm đâu, chỉ là chút hoài nghi
Sợ thêm sầu khi ân tình đã cho đi
Mà chỉ nhận về đớn đau và chua xót

Con tim nào chẳng đam mê, khao khát
Cái ấm êm, hạnh phúc của yêu thương
Nơi trần gian cho tới chốn thiên đường
Ai chẳng muốn yêu và được yêu cơ chứ

Tình yêu làm cho con người ta mạnh mẽ
Biết bao dung, biết tha thứ, biết đấu tranh
Khi đến với nhau con tim thật chân thành
Mọi cách trở, ngại ngần rồi sẽ tan biến hết…

Người ơi!
Có phải chăng con tim e hèn nhát
Chẳng vượt qua nổi ranh giới hoài nghi
Giữa ân tình nhận được và cho đi..
Nên..đành khép lại những đam mê một thời e khao khát..

😛

Người có biết trăng hết tròn lại khuyết
Đời người ta sum họp lại biệt ly
Câu thơ nhạt chẳng có nghĩa lý gì
Ta ước ao ngoài thơ còn có bạn

Có những đêm thức khuya cùng dự án
Ta chợt thèm hơi ấm một bàn tay
Những cảm xúc tưởng chừng đã nhạt phai
Bỗng ùa về khiến lòng ta xao xuyến

Vẫn biết rằng trăng tròn rùi lại khuyết
Con người ta sum họp lại biệt ly..
Nhưng câu thơ đâu phải k có nghĩa lý chi!
Sống trên đời nào ai k có bạn.

Những đêm khuya người thức cùng dự án
Có phải vì hạnh phúc tương lai?
Người có nghĩ rằng vào một buổi sớm mai
Khi người tìm về với những kỷ niệm cũ..

Thấy lòng mình không còn cồn cào nữa
Bầu trời cũng quá đỗi dịu êm
Mây cứ bay như thể rất êm đềm
Rằng tất cả qua đi là quá khứ…..!

Là quá khứ, ừ thì là quá khứ
Ngày hôm nay là quá khứ của ngày mai
Bóng thời gian làm mọi thứ tàn phai
Trên đời này chỉ có tình yêu là vĩnh cửu?

Ở nơi xa người ơi, người có hiểu
Ta nơi đây không nguôi nỗi nhớ…ngày xưa

Nếu người đã tin tình yêu là vĩnh cửu
Nếu người không nguôi nỗi nhớ những ngày xưa
Thì người ơi..thời gian chẳng đợi ai đón đưa
Nó cứ lặng trôi, trôi đi hoài đi mãi..

Theo e ng nên tìm lại “người con gái”
Đã một thời làm người đắm, người say
Hãy bày tỏ cho cô ấy hay..
Rằng với người cô ấy là “tình iu vĩnh cửu”…

(…Bày tỏ rồi nhưng người ta không hiểu
Hai trái tim khi đã quá cách xa
Thì hoài niệm về những ngày đã qua
Chỉ nuôi sống được 1 mối tình câm lặng )

Vẫn biết rằng tình yêu là vĩnh cửu
Tuổi đôi mươi ta trót lỡ yêu rồi
Cứ nghĩ rằng hạnh phúc chỉ vậy thôi
“Yêu một người và chung tình trọn kiếp”
Khi yêu nhau ta nghĩ rằng ly biệt
Hẳn là do sai nhịp đập con tim
Có ngờ đâu những sóng gió gian truân
Cũng làm ta dần xa nhau mãi mãi
Người đi rồi còn mình ta ngồi lại
Tiếc tình yêu chưa kịp thắm đã tan
Nên đành lòng phủ băng giá con tim
Không dám yêu, sợ thêm 1 lần đau như thế

Em cũng từng yêu một tình yêu tha thiết
Ngỡ rằng tình trọn kiếp hok phai
Vậy mà thời gian làm mọi thứ đổi thay
Hình bóng ấy cũng dần phai theo năm tháng
Giống như biển trở lại lặng yên sau bão táp
Và ấm áp làm những giá băng tan

E nhớ có ng từng nói với e rằng:
Con tim nào chẳng đam mê, khao khát
Cái ấm êm, hạnh phúc của yêu thương
Nơi trần gian cho tới chốn thiên đường
Ai chẳng muốn yêu và được yêu cơ chứ

Tình yêu làm cho con người ta mạnh mẽ
Biết bao dung, biết tha thứ, biết đấu tranh
Khi đến với nhau con tim thật chân thành
Mọi cách trở, ngại ngần rồi sẽ tan biến hết…

Người lấy thơ ta đối lại ta
Đọc lại thôi mà bồi hồi cảm xúc
Sao người không nói: vẹn tròn của hạnh phúc
Là khi yêu và phải được người yêu
Vì tình yêu nếu chỉ có một chiều
Là đơn phương, là tình câm nín nặng
Cùng sẻ chia ngọt bùi và cay đắng
Cùng bên nhau sống chết mới là yêu