Viết cho tôi và những ngày đã xa…

766

Mình đã sống, đã suy nghĩ, và mình đã tự cho rằng mình trưởng thành…Nhưng có vẻ như không đúng thế, những cố gắng, nỗ lực của mình chỉ làm cho mình thêm mệt mỏi 🙁

Những ngày đã xa, à không, nó không xa lắm, chỉ là những ngày đã qua thôi. Mình đã sống với những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ. Có phải mình đã già đâu, nhưng giờ đây mình cảm thấy mình không còn cái nhiệt huyết như thế nữa. Mình chưa đến tuổi gọi là già để biết sợ, để thoái chí,…nhưng cái cách mình ngập ngừng mỗi khi quyết định, cái thiếu quyết đoán trong mỗi hành động làm mình cảm thấy mình ngày càng tẻ nhạt và tụt lùi… :((

Mình vẫn đang ở tuổi trẻ, nhưng có phải mình đã hết cái tuổi không sợ khó, không sợ khổ? Có lẽ đúng thế thật. Vì bây giờ, mình luôn đắn đo, cẩn trọng một cách thái quá; cái ngày cách đây không xa, mình sẵn sàng làm việc, quên mình, quên tất cả mọi khó khăn, gian khổ… giờ này, mình chưa đến tuổi hưởng thụ nhưng cứ nhắc đến khó, đến khổ là mình lại nản chí, lại sinh ra bệnh lười :((

Mà có nhiều việc, rất rất nhiều việc mình không cố gắng thì chẳng có ai cố gắng thay cho mình được cả. Mình nhớ về cậu bé ngày còn đi học cấp 2, mỗi ngày đều cố gắng hết mình, làm việc vì một cái gì đó mà mình còn chưa biết gọi tên. Cái ngày ấy, mình coi khó khăn như một tất yếu của cuộc sống, coi gian nan như 1 cơ hội để rèn luyện thêm. Vậy mà, ngoảnh đi ngoảnh lại, giờ đây mình đã là một người lớn hơn rất nhiều mà sao cái ý chí lại thua kém cả một cậu bé? Phải chăng những thành công đã đạt được và những thất bại đã gặp phải khiến mình ngày một đánh mất những điều tốt đẹp của ngày đã xa? Mình có cảm giác nếu không sớm có những quyết định làm thay đổi bản thân, thay đổi cuộc sống thì mình sẽ lại tiếp tục bị tụt lùi, bản thân mình đang ngày 1 sút kém, và mình không chấp nhận điều đó. Mình cần 1 lần được thay đổi, mình cần thêm cơ hội 🙁

Cuộc sống với những lo toan và suy tính làm cho mình không còn những nghĩ suy trong sáng. Bây giờ mình nói dối nhiều hơn, suy tính nhiều hơn và ít nhiệt tình hơn. Có thể một ngày nào đó mình sẽ nhớ về thời kỳ này như 1 khoảng lặng của cuộc đời, nhưng nếu như thế, mình cần một sự thay đổi triệt để, quyết liệt và càng sớm càng tốt, để chấm dứt cái tình trạng như hiện nay 🙁

Mình vẫn phải thừa nhận rằng có người đã nhận xét đúng: hiện giờ mình chỉ là đứa trẻ sống lâu :((