Trí thức ơi


Thông minh tài giỏi để làm chi?
Đa mưu túc trí chẳng ích gì?
Khi mà thời cuộc không nhìn rõ
Tài cao, đức trọng cũng vứt đi

Trí thức, than ôi! Trí thức ơi!
Mải ngắm trăng sao với biển trời
Việc trước mắt mình sao chẳng thấy
Đưa tay, nhắm mắt – mặc đời trôi

Thông minh tài trí để làm chi?
Chẳng vượt nổi mình thoát u mê
Khom lưng uốn gối mua nhàn hạ
Im lặng, vô tâm mặc đời chê

Ngồi đó mộng mơ chuyện hoa nhài
Năm ngoái, hôm kia, lại đến mai
Lặng nhìn thời cuộc rồi oán trách
Tạo thế chẳng xoay, lỗi tại ai?

Có kẻ thức tỉnh lại nằm im
Ru mình trong giấc mộng bình yên
Cao ngạo vì ta hơn khối đứa
Vẫn còn tăm tối, vẫn nhát hèn

Trí thức, này bạn trí thức ơi!
Mở mắt nhìn đi, thức tỉnh thôi
Trách nhiệm của mình, đừng để lại
Đừng để tối tăm uổng một đời

Trí thức ơi..!