Đời là bể khổ…

Đời là bể khổ…

Ừ, đúng thế đấy. Ngay trong  Phật pháp cũng dạy: “nghiệt hải vô biên, đầu hồi thị ngạn” (nghĩa: biển khổ mênh mông, quay đầu là bờ).

Còn bọn trẻ thì nó bảo nhau rằng: “đời là bể khổ, tình là dây oan”….

Nhưng có một thực tế là cái bể cuộc đời dẫu khổ dẫu khó thì người ta vẫn phải vượt qua. Bất kì ai cũng…đi hết cuộc đời, nghĩa là vượt qua được cái bể khổ ấy. Còn vượt qua bằng cách nào nếu không biết bơi? Còn quay đầu vào bờ là thế nào? Cuộc sống cứ trôi, quay đầu vào bờ thì làm sao mà qua được bến bờ bên kia của cuộc sống?

Người ta nghĩ gì? Ai cũng phải sống hết cuộc đời, dù ngắn dù dài, dù êm đềm hay sóng gió, bão táp mưa sa… Cái biển khổ của mỗi người đều khác nhau, và cách vượt qua nó cũng rất khác nhau. Vậy thì cuối cùng cái biển khổ cuộc đời là như thế nào đây? Không ai biết, không ai hiểu được hết. Vì khi hiểu hết thì đó cũng chính là lúc người ta sang đến bờ bên kia của bể khổ rồi, đó cũng là lúc cuộc đời người ta kết thúc…

Kết luận thế này:

“Đời là bể khổ, ai không biết bơi thì đi thuyền”.

Leave a Reply